Sever 1 Sever 2
145

Em nhân viên mới đụ nhau với trưởng phòng thông đêm

Bạn đang đọc truyện Không khép nổi chân tại nguồn: http://truyensextv.org/khong-khep-noi-chan/Hôm sau Quý Trình trở về Từ Nhuyễn đã chuẩn bị xong xuôi, tập tục bên này đó là sáng sớm phải về nhà mẹ đẻ, chờ đến buổi chiều mới trở về.Nhà mẹ đẻ Từ Nhuyễn cũng ở trong thôn này, khoảng cách hai bên không xa đi mấy trăm mét là đến, gia cảnh Quý Trình không tồi, vậy nên con cặc chuẩn bị cho nhà mẹ đẻ cô đều đủ cả, ngoài ra còn có một con heo sữa nướng.Từ Nhuyễn quàng lấy tay Quý Trình, lúc ra khỏi cửa, phía sau có người gọi cô: Từ Nhuyễn.Từ Nhuyễn xoay người, nghe giọng nói đã biết là ai, mỗi lần nói chuyện thanh âm đều cố tỏ nũng nịu như thế, là Phương Kiều Kiều.Hôm nay Phương Kiều Kiều ăn mặc xinh đẹp ra ngoài chơi, một thân váy trắng dài miên man, giống như tiên nữ.Gia cảnh Từ Nhuyễn không tốt, quần áo mặc trên người đều là họ hàng thân thích cho cô, không có váy nào thời thượng như vậy.Cũng không biết có phải đánh phấn hay không, mặt Phương Kiều Kiều có chút trắng, trên miệng nhấp giấy hồng, môi đỏ đỏ.Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, lại ở cách vách, cho nên quan hệ từ nhỏ đến lớn đã thắm thiết. Tôi kể cho các cô nghe, lần đầu tiên Thịnh Hạ trông thấy Đại ma vương đã bị dọa đến mức nói chuyện run rẩy luôn mà Hứa Phi Nhan lại cười nói.Mấy nữ đồng nghiệp khác cũng cười ha hả.Thịnh Hạ vừa cười vừa lơ đãng nghĩ.Là trùng hợp thật sao,Hay là Hứa Phi Nhan nhìn lầm rồi,Nếu như không phải nhìn lầm, vậy tại sao anh Đông lại muốn dùng tên của cô đặt làm mật khẩu chứ,Có lẽ là do cô suy nghĩ quá nhiều.SX cũng có thể là viết tắt của cái tên khác mà, không phải cô.Chủ nhật, đàn anh hẹn Thịnh Hạ ra ngoài xem phim, cô đã đồng ý.Vốn dĩ cô chỉ mong tìm được một người giúp cô bước ra khỏi đoạn quá khứ tăm tối kia, mặc kệ đối phương là ai, cô đều nguyện ý thử một lần.Cô nói xin lỗi vì cuộc điện thoại lần trước bị cắt đứt đột ngột.Đàn anh là một người ôn hòa, mặc áo sơ mi trắng, trên khóe miệng thường nở một nụ cười hiền lành.Cô cảm thấy anh ấy thật ấm áp.Chẳng qua cô không hề thích anh ấy.Trước khi rời đi, đàn anh đưa cô đến dưới lầu, cúi đầu muốn hôn cô.Thịnh Hạ kiềm chế bản thân, nhắm mắt lại chờ đợi nụ hôn này.Nhưng người cô run lên từng đợt, địt nhau với trưởng phòng biểu cảm mím chặt môi giống như bị đưa đến pháp trường hành hình vậy.Đàn anh bỗng nhiên bật cười, sờ lên đầu cô.Đừng căng thẳng như vậy, em đi lên đi.Thịnh Hạ thở phào nhẹ nhõm.Ngày hôm sau lúc đi làm, trời hiếm khi mưa, cô nhớ trước cửa mình có để một chiếc ô. Người ta đã cứu anh ra ngoài thì anh cũng nên trả lại phần ân tình này.Năm nay là năm thứ hai anh ở lại đây.Lúc đó anh nói với Tần Chung Hải, sau ba năm làm việc cho ông anh sẽ rời đi.Không biết có phải Tần Chung Hải đã đặc biệt dặn dò gì hay không, nhưng tất cả anh em thuộc hạ của ông ta khi gặp Lạc Hàn Đông đều gọi một tiếng anh Đông, tôn kính và nịnh nọt, giống với dáng vẻ mỗi khi nhìn thấy Tần Chung Hải.Mỗi ngày của Lạc Hàn Đông trôi qua ở đây khiến anh cảm thấy vô cùng bất mãn và chán ghét. Quy tắc trò chơi rất đơn giản, ai không biết thì google.Trong khi Dung ngồi xây tháp, thằng Quốc hỏi: Ai thua thì bị phạt gì đây chịThua cởi đồ đi Thằng Ngô nhanh nhảu đáp.Dung đánh đùi Ngô và mắng: Khôn thếNgô nhe răng cười, nó quên mất là Dung chỉ mặc mỗi áo ngủ, còn quần lót có mặc không thì nó không chắc.Hay là nếu em hoặc Ngô thua thì cởi một món, còn chị thua thì phạt cái khácLàm như tôi thèm nhìn hai cậu lắm ấy Dung bĩu môi, sau đó nàng hỏi: Chị thua thì phạt gìThơm đi Lần đầu thơm má, lần hai thơm môi, lần ba Ngô rất sốt sắng với trò này, nó tuôn ra một tràng làm Dung đỏ cả mặt.Ngồi thẹn một hồi thì Dung cũng đồng ý chơi.

View more